hồn ve 1
HỒN VE 2
Hạ về mà ngỡ như không
Hồn ve câm lặng giữa dòng thời gian
Phượng xưa cháy đỏ bàng hoàng
Giờ rơi tơi tả, úa tàn lối quen
Sân trường gió cuốn bụi lên
Dấu chân ai đã bỏ quên lối về
Trang xưa khép vội câu thề
Ta chưa giữ đã ê chề mất nhau
Em đi… không hẹn kiếp sau
Đôi tà áo trắng mưa mau nhạt nhòa
Chuông chiều rơi vỡ hiên nhà
Nghe như từng mảnh xót xa gọi người
Hồn ve rụng xác không lời
Chỉ còn vỏ mỏng chơi vơi cuối mùa
Mùa thi như giấc say thừa
Tỉnh ra mới biết đã vừa mất em
Cổng trường khép một bóng quen
Ngoài kia đời đã chen chen lối người
Anh về nhặt nắng rơi rơi
Mà không nhặt nổi một thời có em
Phượng tàn đỏ vết môi mềm
Hóa thành ký ức lem nhem cuối chiều
Gọi tên… chỉ gió đìu hiu
Không ai ngoảnh lại… những điều đã qua
Hạ này không có chúng ta
Chỉ còn khoảng trống nhạt nhòa tiếng ve
Ngày 18/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|