em yêu thơ - anh yêu nhạc
Em yêu Thơ.
Mỗi sáng, em thường ngồi bên cửa sổ,
nhâm nhi tách trà và viết những vần thơ dịu dàng, đầy cảm xúc.
Thơ là cách em lưu giữ kỷ niệm,
là nơi em gửi gấm những tâm tư không dễ dàng nói ra.
Anh yêu Nhạc.
Anh có thể ngồi hàng giờ bên cây đàn guitar,
soạn những giai điệu từ cảm xúc vô định.
Âm nhạc với anh không chỉ là đam mê,
mà là một phần hơi thở, một chốn trú ẩn cho tâm hồn.
Mình gặp nhau trong một buổi chiều thu,
tại quán cà phê nhỏ ven hồ.
Em đang ngồi viết,
còn anh ngồi ôm đàn, ngẫu hứng ngân nga một giai điệu buồn.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn tờ giấy đầy thơ của em
rơi xuống gần chân anh
. Anh nhặt lên, khẽ đọc vài câu, rồi mỉm cười:
- Lời thơ này đẹp quá, nếu thành một bài hát chắc sẽ hay lắm.
Em ngước nhìn anh, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên,
nhưng cũng lấp lánh niềm vui.
- Anh nghĩ vậy sao?
- Phải. Một bài hát hay cần một ca từ đẹp, mà thơ của em… lại có hồn.
Thế là từ đó, anh phổ nhạc cho những vần thơ của em.
Từng câu chữ em viết, từng giai điệu anh dệt,
hòa quyện vào nhau, như chính hai tâm hồn
đang tìm thấy nhau trong từng nốt nhạc.
Một ngày nọ, anh nói:
- Em biết không, Thơ và Nhạc vốn sinh ra để dành cho nhau.
Giống như… anh và em vậy.
Em mỉm cười, lòng bỗng nghe
giai điệu của tình yêu ngân lên thật khẽ,
nhưng cũng thật sâu.
Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ