bến đỗ bình yên
Bến Đỗ Bình Yên
Một thời áo trận phong sương
Một thời vai gánh quê hương nặng đầy
Một thời chân bước dặm dài
Nuốt bao cay đắng tháng ngày nổi trôi
Bây giờ tóc đã bạc rồi
Chiều nghiêng bóng đổ bên trời quạnh hiu
Bạn xưa tản mác muôn chiều
Người còn, người mất…cô liêu lòng người
Có khi giữa chốn đông vui
Mà nghe trống vắng như đời bỏ quên
Bên mình con cháu kề bên
Mà sao tâm sự chẳng tìm được ai
Nhiều đêm thức với canh dài
Nghe cơn gió cũ thở hoài ngoài hiên
Muốn tìm một chút bình yên
Cho hồn neo lại cuối miền nhân sinh
Ai rồi cũng sẽ lặng thinh
Sau bao dâu bể nổi chìm trần gian
Chỉ mong còn một tiếng đàn
Một lời tri kỉ dịu dàng sẻ chia
Đời người như bóng chiều kia
Qua cơn bão tố cũng dìa cô đơn
Đi hết mấy đoạn mất còn
Mới mong tìm được con đường an nhiên
Nếu mai chân mỏi ưu phiền
Xin ngồi xuống cạnh bình yên một lần
Buông đi hết những nhọc nhằn
Để nghe lòng nhẹ như gần cõi mây
Và khi nhắm mắt xuôi tay
Xin như chiếc lá ngủ say cuối mùa
Không còn ly loạn hơn thua
Chỉ còn thanh thản trong mùa gió êm.
Sep 16, 2013
Viễn Phương (OVQ)