cớ chi
Cớ Chi
Cớ chi lại trách cuộc đời
Vì ta vốn vụn một lời trăm năm
Mai đây bên gối em nằm
Thêu thêm vài cánh xa xăm chim trời
Cớ chi đường cụt lá rơi
Màu vàng úa nhuộm lòng người và tôi
Cô miên giấc cố nuốt trôi
Hương thầm rón rén rối bời dừng ngang
Cớ chi tình tới muộn màng
Khi mưa Ngâu đã khô khan lặng lờ
Níu chim Ô thước dặn dò
Cố về sơm sớm nối bờ tương tư
Cớ chi nắng sáng chần chừ
Không phơi khô hết những hư hao này
Cớ chi ấm áp bàn tay
Cho Thu còn mãi nỗi đày đọa xa!
Thu Vàng