tháng bảy nhớ người
THÁNG BẢY NHỚ NGƯỜI
Bây giờ tháng bảy rồi em,
Giàn trầu trước ngõ còn mềm lá xanh.
Mà sao hiu quạnh mái đình,
Con đường năm cũ một mình ta qua.
Mưa ngâu đổ trắng sân nhà,
Cau buồn đứng lặng, cây đa cúi đầu.
Người đi từ bấy qua cầu,
Để cho bến vắng nhuộm màu nhớ thương.
Chiều nay gió thổi bên vườn,
Hoa xoan đâu nữa mà vương mùi sầu.
Tơ trời giăng kín nhịp cầu,
Ai đem duyên phận bỏ sau lưng rồi?
Tháng bảy mưa rụng đầy trời,
Ta ngồi đếm lá vàng rơi cuối mùa.
Tưởng như còn tiếng người xưa,
Gọi bên hàng dậu lúc vừa trăng lên.
Con đò neo dưới bến quen,
Bao năm vẫn đợi một miền nhớ mong.
Sông dài nước chảy xuôi dòng,
Riêng ta mắc cạn bên lòng đơn côi.
Bây giờ tóc đã pha rồi,
Mà câu hẹn cũ vẫn ngồi trong tim.
Đêm đêm nghe tiếng côn trùng,
Lại nghe tháng bảy lạnh lùng đi qua.
Nếu còn gặp lại người ta,
Xin đừng nhắc chuyện hôm xa bến này.
Chỉ xin giữ một hàng cây,
Giữ con đường cũ những ngày có nhau.
Ngày 1/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|