tình đêm trôi lạc
Tình Đêm Trôi Lạc
Đêm xưa đó trăng rơi trên bến vắng
Gió u hoài lay bóng dáng người mơ
Ta gặp nhau như tiền duyên lỡ hẹn
Chưa ấm môi đã cách biệt đôi bờ
Đêm hôm ấy em như người lạc bước
Giữa cuộc đời không bến đỗ bình yên
Anh gặp em như cơn mơ đến muộn
Chạm tay rồi đã vội vã chia duyên
Một lần thôi mà mang sầu vạn kiếp
Một khắc qua mà tan nát tim nhau
Hai chúng ta hai cuộc đời lạc lối
Gặp nhau chi rồi cách biệt nghìn sau
Một đêm thôi mà đau hoài không dứt
Một đêm thôi mà nhớ trọn đời nhau
Người quay gót kẻ đứng nhìn tuyệt vọng
Giữa dòng đời trôi lạc mất về đâu
Ta vẫn đứng nơi con đò năm cũ
Gọi tên em trong tê tái sương chiều
Bao năm tháng vẫn một mình ôm nhớ
Ngỡ đời này chỉ còn lại cô liêu
Em nơi đó giữa muôn trùng xa cách
Có đôi lần nghe nhói buốt con tim
Đêm trở giấc gọi thầm tên anh mãi
Mà duyên mình như khói tỏa lặng im
Một đêm thôi mà mang sầu thiên cổ
Một đêm thôi mà lỡ cả đời nhau
Nếu có kiếp sau đừng cho gặp lại
Để không còn dang dở mối tình đau
Anh còn đây giữa bến đời hoang vắng
Em về đâu muôn lối rẽ chia phôi
Tình một thuở nghìn thu còn đọng lắng
Nỗi thương sầu hai đứa mãi khôn nguôi
Nov 30, 2016
Viễn Phương (OVQ)