những người tình 2
NHỮNG NGƯỜI TÌNH 2
Những người tình đã vội vã đi đâu?
Sao chẳng đợi một lời yêu sau cuối?
Tôi đứng lại giữa chiều đang hấp hối
Nghe thời gian rơi vỡ dưới chân mình.
Ôi những môi cười, những ánh mắt xinh
Đã chớp tắt như sao băng cuối bãi
Tôi muốn giữ những bàn tay vụng dại
Mà đời người như cát chảy qua tay.
Những người tình, những người tình thơ ngây
Mang tuổi trẻ đi qua miền gió bụi
Mỗi cuộc biệt ly là một lần hấp hối
Của một trời hoa mộng thuở yêu nhau.
Tôi sợ lắm những buổi tiễn đưa mau
Mây vừa đến đã vội vàng tan mất
Môi vừa chạm đã thành xa ngút mắt
Nắng vừa hồng đã tím phía hoàng hôn.
Có những chiều ngồi lặng giữa cô đơn
Nghe bản nhạc cũ quay về gõ cửa
Từng kỷ niệm như nghìn tia lửa
Đốt tim mình rực cháy giữa đêm sâu.
Người đi rồi, tôi biết kiếm nơi đâu
Mùi tóc cũ trong dòng đời xuôi ngược?
Con đường ấy vẫn dài như thuở trước
Mà bóng người đã khuất tự bao giờ.
Tôi muốn ôm tất cả những câu thơ
Những giấc mộng, những nụ cười ngày cũ
Muốn ghì chặt mùa xuân vào trong ngực
Kẻo xuân tàn, tình cũng hóa hư vô.
Ôi những người tình thuở ấy ngây ngô!
Sao yêu được mà không cùng ở lại?
Sao mắt biếc cứ xa dần mãi mãi
Để lòng này thao thiết đến ngàn sau?
Nếu gặp nhau giữa một cõi nhiệm màu
Xin đừng để thời gian chia đôi nữa
Hãy yêu hết như mặt trời bùng lửa
Cho một lần rực sáng cả nhân gian.
Bởi tình yêu không chịu nổi phôi phai
Không chấp nhận tháng năm làm nguội lạnh
Trái tim sống là trái tim cháy bỏng
Đến cuối đời vẫn khát một vòng tay.
Ngày 14/ 7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|