ta là sản phẩm của sự ngẫu nhiên
Vũ trụ nảy ra ta
Như nảy ra vạn vật
Ta có mảnh trí óc
Với tầm mắt cận đục
Ta ngó tới nhìn đi
Chết trong sự ám thị
Cố nghĩ về mẹ cha
“Không nghĩa là súc vật.”
“Lỗ rốn của vũ trụ”
Đời dè bỉu cười khi
Vậy nhân loại là chi?
Vũ trụ đâu cần biết
Sự tồn tại của ta
(Hay bất kỳ điều chi)
Nó căn bản chẳng thiết.
Hủy diệt cùng sản sinh -
Nguyên tử hợp ngẫu nhiên
Loài người thích huyễn mình
Vẽ tạo nghìn thống khổ.
8.26