vườn xưa
Ta về...
Đỡ lấy hoàng hôn
Đôi tay sưng mỏi canh lòng quạnh hiu
Địa đàng…
Rơi dưới chân chiều
Nghe chuông ngân vọng cánh diều ngã nghiêng
Mượn tay…
Gió đỡ cung thiềm
Còn nghe ướt đượm mà thêm hững hờ
Ta về…
Ghé lại vườn thơ
Gọi thu... vàng võ... hững hờ... lạc nhau