Poem logo
Poem logo

cánh võng mồ côi 1

Tác giả: Thiên Ân
CÁNH VÕNG MỒ CÔI 1

Ai ru điệp khúc thời gian?

Ngẩn ngơ, cánh võng lá vàng cuốn trôi

Giật mình bóng ngã chân đồi

Muôn người thuở ấy xa xôi dặm ngàn

Uống môi còn khát giấc vàng

Đan tay bờ ngực xốn xang vô bờ

Tóc dài chạm ngõ đòi thơ

Đòi cơn cuồng nhiệt neo bờ bến xưa

Quẩn quanh nhịp võng đong đưa

Thời gian sớm sớm trưa trưa chiều chiều

Giở trang tiểu thuyết rong rêu

Áo tình rách nát tiếng kêu xé lòng

Bên thềm , tím cõi mênh mông

Lắc lư kỉ niệm buộc vòng kim cô

Còn thương cánh võng bao giờ ?

Mồ côi già cỗi câu thơ úa sầu

Ôm vầng nhật nguyệt nghiêng câu

Hẹn hò gốc rễ dòng châu lệ trào

Buồn in đôi mắt xanh xao

Trắng đêm trở mộng chiêm bao rụng đầy

Ngổn ngang ngồn ngộn mi gầy

Về thôi, mưa nắng ngập vai chạnh lòng

Lần mò hái một nụ hồng

Cho ai day dứt tàn mong đợi chờ

Ngày 17/8/2026

Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm