cánh võng mồ côi 2
CÁNH VÕNG MỒ CÔI 2
Ai bỏ quên mùa yêu trên cánh võng?
Để chiều nay nắng úa cả hồn tôi
Lá thu rụng như nghìn tay vẫy gọi
Một bóng người xa hút cuối chân trời.
Cánh võng ấy từng đầy trăng và gió
Từng đầy môi, đầy mắt, đầy hương say
Ta nằm đó nghe tim mình mở cửa
Đón xuân về trên mỗi ngón tay đan.
Em đã đến như một trời hoa nở
Mái tóc dài làm náo động không gian
Tôi muốn giữ cả hương đời trong tóc
Giữ mắt em xanh biếc đến vô vàn.
Nhưng thời gian là con thuyền vội vã
Cứ âm thầm chở tuổi trẻ đi qua
Ta chưa kịp yêu cho đầy nhựa sống
Đã nghe mùa thay lá giữa hiên nhà.
Cánh võng cũ bây giờ buồn đến lạ
Đưa một mình qua những bến cô đơn
Tiếng kẽo kẹt như tiếng lòng thổn thức
Gọi tên người trong gió sẫm hoàng hôn.
Tôi giở lại những trang tình đã cũ
Mỗi dòng thơ là một vết môi hồng
Mỗi kỷ niệm là một trời lửa cháy
Vẫn âm ỉ trong tro lạnh mênh mông.
Ôi tuổi trẻ chẳng bao giờ trở lại
Như cành hoa đã rụng khỏi mùa xuân
Tôi thèm được một lần ôm quá khứ
Để nghe lòng còn rạo rực phân vân.
Đêm xuống chậm trên vai đời mỏi mệt
Trăng nghiêng nghiêng như lệ sắp rơi đầy
Tôi lần bước giữa mịt mùng thương nhớ
Nhặt thời gian còn sót giữa bàn tay.
Rồi bỗng thấy một nụ hồng đơn chiếc
Nở âm thầm bên mép vực hoang vu
Như tình yêu dẫu đi qua bão tố
Vẫn ngời lên trong tận đáy sương mù.
Ai bỏ quên mùa yêu trên cánh võng?
Để bây giờ võng lẻ bóng đong đưa
Nhưng trong gió vẫn còn nghe rất rõ
Một trái tim yêu mãi chẳng hề già.
Ngày 17/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|