Poem logo
Poem logo

ngày khai giảng đã xa 1

Tác giả: Thiên Ân
NGÀY KHAI GIẢNG ĐÃ XA 1
Ngày khai giảng em về trong mộng
Áo trắng nào vừa khuất phía trăng xanh?
Sân trường cũ bỗng dưng thành cổ tích
Gió gọi hồn ai lạnh cả trời thanh.
Trống khai giảng vọng từ miền xa thẳm
Một tiếng thôi mà vỡ nát tim này
Ta nghe thấy mùa thu trong máu chảy
Và hồn em bay lạc giữa heo may.
Em có nhớ những chiều xưa rất lạ
Mắt em buồn như nguyệt lạnh bên song
Ta đứng đó giữa nghìn trùng thương nhớ
Muốn gọi tên mà tiếng đã hư không.
Ôi! bục giảng, ôi màu phấn trắng
Những hàng cây nghiêng bóng xuống sân trường
Một chiếc lá bỗng lìa cành rất khẽ
Mà trong lòng dậy cả một đại dương.
Ta muốn níu một mùa thu đã mất
Níu bàn tay, níu một ánh mắt người
Nhưng kỷ niệm như sương tan trước gió
Chạm vào rồi chỉ còn lại chơi vơi.
Ngày khai giảng, trời sao nghiêng xuống
Mây trắng bay như những mảnh hồn xa
Ta cúi nhặt một cánh hoa phượng cũ
Nghe trong hoa tiếng gọi của người ta.
Em ở đâu giữa chiều thu quạnh quẽ?
Có còn nghe tiếng trống vọng năm nào?
Ta vẫn đứng bên sân trường hoang vắng
Để hồn mình theo bóng nguyệt bay cao.
Ngày khai giảng đã xa rồi em ạ
Xa đến đâu mà vẫn ở trong lòng?
Một tiếng trống mà nghìn năm thương nhớ
Một bóng người mà ám ảnh hư không.
Ngày 5/9/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm