chưa kịp thành duyên
Trời mây gieo hạt mưa rào
Cánh đồng cỏ úa màu gió hành
Nẩy mầm vừa kịp gọi xanh
Nay giọt mưa thấm quanh giấc chiều
Cơn mưa mát mẻ bao nhiêu
Giờ thành hơi lạnh dắt dìu quạnh hiu
Mùi hương đất ẩm tiêu điều
Cánh hồng chớm nở đã nhiều vết gái
Vũng nước mưa chảy lạc đường dài
Tâm hồn khép cửa , hình hài lạc mơ
Áng mây khép kín đôi bờ
Trời dịu đứt nhịp, ai chờ ai quên ?
Tơ xưa chưa kịp se duyên
Đã rơi rối rít bên thềm gió xoa
Mặt trời thôi chẳng ghen hoa
Chỉ còn bóng xế nhạt nhòa sau lưng
Giọt mưa ướt đẫm tuổi xuân
Mà như đã cũ qua từng ngón tay
Thời gian chải tóc hao gầy
Bướm hoa lạc lối , thôi bay giữa trời
Tiếng chim bỏ dở câu cười
Giọt mưa chưa kịp đã rơi xuống chiều
Hoàng hôn lắng lại bao nhiêu
Chỉ còn đáy cạn liêu xiêu một mình
Một mùa nước đổ trên cành
Đôi tình chưa kịp đã thành dở dang
Đàn xưa buông phím ngỡ ngàng
Nghe đâu sợi Nhớ đứt ngang giữa đời
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Lê Thành
|
|
|
|