câu chuyện nửa đêm 1
CÂU CHUYỆN NỬA ĐÊM 1
Nửa đêm nghe gió qua đồi
Trăng khuya nghiêng bóng bồi hồi ven sông
Không gian dài rộng mênh mông
Một vì sao lạc giữa dòng quạnh hiu.
Người đi khuất nẻo mây chiều
Để ta ngồi đếm bao điều nhớ thương
Thời gian phủ khắp nẻo đường
Rêu phong kín cả dấu chân một thời.
Nửa đêm nghe lá ngậm ngùi
Rơi trên bến vắng như lời biệt ly
Trăng treo cuối bãi sầu bi
Sông dài chẳng biết trôi đi nơi nào.
Mộng xưa chìm giữa chiêm bao
Tình xưa như khói tan vào hư không
Lòng ta một cõi phiêu bồng
Chở bao kỷ niệm theo dòng năm canh.
Đêm sâu trời rộng mong manh
Ngàn sao lặng lẽ vây quanh nỗi buồn
Gió từ vạn dặm cô đơn
Mang theo hơi lạnh của nguồn nhớ nhung.
Nửa đêm thương bến nhớ sông
Thương con thuyền nhỏ xuôi dòng biệt tăm
Một đời dâu bể thăng trầm
Một đời còn giữ âm thầm bóng ai.
Người giờ cuối đất đầu trời
Ta như chiếc lá giữa vời vợi không
Mắt nhìn mây trắng tầng không
Nghe trong vũ trụ mênh mông nỗi sầu.
Nửa đêm trăng rụng bên lầu
Hồn ta nghiêng xuống vực sâu tháng ngày
Nghe từ thiên cổ đâu đây
Tiếng buồn nhân thế đong đầy hư vô.
Tình yêu như giấc mộng mờ
Qua miền dĩ vãng còn chờ trong tim
Đêm khuya khép cánh cửa im
Chỉ còn trăng với nỗi niềm trăm năm.
Ngày 18/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|