dáng sắc nàng kiều
Tóc mềm xõa nhẹ bờ vai
Gót chân bước dạo làm phai nắng chiều
Trông em dáng sắc mỹ miều
Đôi mi nét lá mắt Kiều long lanh
Nụ cười như tỏa nắng hanh
Bờ môi niềm nở má duyên thắm nồng
Càng nhìn càng thấy mênh mông
Dịu dàng dáng ngọc làm lòng ngẩn ngơ
Áo nàng bay giữa hồn thơ
Đẹp xinh như thể tranh mờ bước ra
Hớp hồn lữ khách đường xa
Khiến người đứng lặng từ xa hướng về
Giọng cười như thể say mê
Tựa oanh ríu rít bộn bề bên tai
Hồn theo tiếng hát ngân dài
Chuốc say lữ khách, chuốc hoài ngẩn ngơ
Người đi khuất bóng màu tơ
Để vương sợi nhớ để hờ khúc ca
Trách tình một thoáng đi qua
Nỡ đem lưu luyến, nhạt nhòa trăm năm........!