Những mắt màu xanh, những mắt màu đen Mắt đã thấy những bình minh vô số Những mắt kia giờ ngủ yên trong mộ Còn mặt trời kia vẫn cứ mọc lên.
Nhưng mà ta có nụ cười, và nữa Có một điều bí mật tối tăm hơn. Tất cả thoáng qua rồi biến vào trong một Chiến thắng của ta là muôn đời muôn kiếp.
Nhưng nếu quỷ trong hồn tôi lót ổ Thì thần tiên cũng sống ở trong lòng Tôi chỉ muốn khi trong giờ phút cuối Tôi sẽ hát về một thời lãng du...
Những ngôi sao dường như có linh hồn Linh hồn ở giữa hoàn vũ mênh mông Đang hốt hoảng trước số phận mới ấy Thì nó có nghĩa tất cả run rẩy...
Những lời mà tôi nói ra Thì tôi coi như là không nói Và ngay cả những ngày vui, hạnh phúc Những giọt lệ buồn vẫn cứ trào dâng...
Những lời âu yếm chúng ta đã nói Trong căn hầm bí mật của thời gian Rồi một ngày như mưa sẽ rơi xuống Làm tăng trưởng màu xanh phủ tràn.
Nhưng nếu như nỗi sợ chết làm mỏi mệt Thì trong lòng không có sự trắng trong Mà trong tim cháy lên niềm khao khát Sẽ hiểu ra sắc đẹp của vĩnh hằng...
Những kiến thức của anh là vô tận Và vô vàn thiếu hiểu biết của em. Nhưng thế giới khoa học đứng trước tình Sẽ mờ nhạt khi được em yêu mến...
Những lời dối gian chính là lời chân thật Cuộc đời duyên phận ta trao lời cho nhau Nói cuộc đời là bể khổ nếu bạn chưa biết Đến một ngày rồi người cũng sẽ được như mong.
Khoảnh khắc hai đôi mắt nhìn nhau là khi Vũ trụ đang tranh đấu giữa sống và chết Những lớp cắt thời gian là cách chọn nhân duyên Đến một lúc biết thời gian rồi sẽ đảo ngược...