Nhưng tôi không vui, tôi thấy hai người Nhìn vào mắt tôi có điều trách mắng Một – ông già sau này tôi trở nên Một – cậu bé là tôi thời xa vắng.
Những thánh thần và những nhà thông thái Từng tranh luận chuyện vũ trụ song song Họ tranh luận về chuyện này chuyện khác Rồi tàn lụi, còn lại đều dối gian.
Nhưng phút chốc trở nên mất giá Ta ra đi, cát bụi mang theo mình Ta cũng là cát bụi. Tất cả trên đời này là hư không
Nhưng thơ của tôi ở đây chẳng có ai cần Và cả tôi ở đây cũng chẳng cần ai đến cả. Các bạn trẻ hãy sống vui và khoẻ mạnh lên Các bạn có cuộc đời và bài ca cũng khác.
Nhưng tôi muốn sao cho cùng một lúc Sống chốn thị thành và cả nông thôn. Chà, thành thị và nông thôn va chạm Đã nuôi tôi trở thành người to lớn.
Những thiên tài đến đây rồi chợt tắt Bởi một điều khi đi tìm chân lý Kẻ mù quáng, cái chết tôi đi tìm Bắt chước theo những cuộc đời đã chôn.
Nhưng tất cả không một ai nhận ra Rằng ta uống say giấc mộng của đời. Nhưng với ta không có gì bất lợi Thứ nước uống của chân lý đấy thôi.
Những Thiên Tài đã biết và chưa biết Ghé thăm Trái Đất chỉ trong khoảng khắc Đến đây nói một vài lời to nhỏ Rồi im lặng họ ngủ đến muôn đời.
Những thằng Lưu Linh bày đặt viết thơ tình Tôi xin thề rằng làm thế bởi vì yêu! Tôi cũng chửi rủa không thể nào làm khác Và tôi làm thế cũng chỉ bởi vì yêu!
Những thiên đường thật là những thiên đường đã mất Đi tìm thời gian đã mất là công cuộc đi tìm cái tôi Nội tâm con người như câu văn dài bất tận Những lớp thời gian chồng lên nhau không gỡ được...