bóng cũ trên triền đồi
Có vết chân ai còn in trên đá
Hằn theo những mùa nước chảy qua
Mỗi sớm gió dậy từ khe núi
Dắt tiếng chim lên đỉnh mây mờ
Ôi dải đất từng mềm như hơi thở
Nay khô nứt giữa lằn cày
Nước rút theo bước chân trâu cũ
Cánh đồng sau nhà trơ gốc
Từ ngày tôi chưa thành tiếng nói
Đường dây giăng ngang trời
Kéo mặt trời xuống thấp hơn chiều
Đứng lặng bên triền dốc
Bóng tôi ngả theo vệt sáng cuối ngày
Giọt mưa lỡ mùa trên lưng lá
Hạt tóc mẹ ươm ngủ giữa bùn non
Chờ một cơn giông chưa kịp về