cái nghèo biết thở
Cái nghèo biết thở từng hơi
Biết se da thịt, biết rơi mắt người
Biết đi lặng lẽ cuối trời
Không chào, không hỏi, không lời bỏ ai
Cái nghèo không hẳn là sai
Mà do đời lắm miếng mai chao chồng
Tôi từng sống với nó cùng
Thành quen như thể cõi chung của mình
Đôi khi gặp kẻ văn minh
Mà nghe câu nói còn nghèo hơn tôi
Tôi về xách cái nghèo ngồi
Cùng ăn bữa cũ vẫn cười như xưa