khúc tự tình
- “Tiễn em đi, mà lòng anh đã chết theo từ đó
Hỡi người yêu ơi, hỡi người tình trăm năm...”-
Anh dắt con ngựa chiến đi về phía mặt trời lặn
Tiếng chuông ngựa leng keng gõ vào vách đá
Em đứng đó, váy lanh xòe như đóa hoa rừng vừa nở
Mắt buồn như thung lũng sũng nước đêm mưa.
Ta đã cùng nhau hái lá thuốc trên đỉnh Pù Hu
Đã cùng uống chung bát rượu ngô nồng đến tận đáy lòng
Lời thề xưa khắc vào thân cây thông già đầu bản
Nay gió thổi bay đi như tơ lanh đứt sợi ngang chừng.
Em ơi, bước chân này nặng tựa quả núi đá
Cái bụng anh đau như bị mũi tên tẩm thuốc độc đâm vào
Gia đình em chê anh nghèo như con chim không có tổ
Chê cái nương nhà anh chỉ toàn đá nhọn cắm vào chân.
Họ gả em cho người ta ở bản xa tít tắp
Nơi con hươu không buồn chạy, con hổ chẳng buồn gầm
Họ đưa bạc trắng, đưa bò béo sang làm sính lễ
Để cướp mất bông hoa đẹp nhất của đời anh.
Đường lên bản mới dốc đứng và trơn trượt
Em đi đừng để vấp đá, đừng để ngã lòng
Nếu mỏi chân, hãy tựa vào vách đá mà thở
Coi như anh là tảng đá lặng thầm che chở phía sau lưng.
Nếu về nhà chồng, họ bắt em dậy sớm khi gà chưa gáy
Bắt em đeo gùi nặng, tay chai sần vì dệt lanh
Thì em hãy cứ nhớ về tiếng khèn anh thổi
Tiếng khèn bay qua vách núi, len qua khe cửa tìm em.
Anh sẽ hóa thành ngọn gió thổi vào bếp lửa
Cho cơm em nấu chóng chín, cho lòng em bớt giá băng
Anh sẽ hóa thành hạt mưa thấm vào nương ngô héo
Cho em có cái ăn, cho đôi mắt em bớt quầng.
Đừng khóc nữa em, nước mắt chảy thành suối đấy
Cá dưới khe sẽ buồn mà chẳng buồn bơi
Người ta bảo duyên mình như sợi dây lanh mỏng
Gió đời thổi mạnh quá, đứt rồi biết nối làm sao?
Nhưng em ơi, hãy nghe lời anh dặn kỹ:
Dù trăm năm nữa, dù đầu bạc trắng như tuyết trên đỉnh núi
Dù đôi chân này không còn leo nổi dốc cao
Anh vẫn đợi em ở phiên chợ tình Đá năm ấy.
Nếu chồng em có đánh, em hãy chạy về phía suối
Nếu mẹ chồng có mắng, em hãy nhìn về phía rừng thông
Nơi đó có anh, vẫn đứng đợi như cây đại thụ
Chờ một ngày ta được nắm tay nhau đi hết quãng đời.
Mai này anh về, anh sẽ trồng thêm nhiều lanh trắng
Anh sẽ nuôi con bò thật béo, con ngựa thật nhanh
Anh sẽ đào vàng trong đá, tìm bạc trong mây
Để nếu có kiếp sau, anh không để mất em lần nữa.
Tiếng khèn anh hôm nay sao mà buồn đến thế
Nó không gọi mùa xuân về, nó chỉ gọi nỗi đau
Con chim họa mi ngừng hót vì thấy ta ly biệt
Mặt trời cũng giấu mình sau những áng mây đen.
Em đi nhé, bước chân đừng ngoảnh lại
Kẻo lòng anh mềm đi như sáp ong gặp lửa
Kẻo đôi chân anh lại chạy đến cướp em về
Để rồi bản làng trách phạt, đôi ta lại khổ thêm.
Hãy giữ lấy chiếc khăn thêu tay anh tặng
Mỗi khi buồn hãy đem ra ngắm sắc màu hoa văn
Đó là tâm tình anh, là hơi thở anh gửi gắm
Là cả tuổi thanh xuân ta đã trao nhau giữa rừng già.
Người ta có thể ngăn ta chung một mái nhà
Nhưng không thể ngăn ta chung một nỗi nhớ
Người ta có thể chia ta thành hai ngả đường
Nhưng linh hồn ta sẽ gặp nhau trên đỉnh núi mờ sương.
Sợi lanh trắng em dệt, hãy nhớ dệt cả tên anh vào đó
Để khi mặc lên người, em thấy ấm như có bàn tay anh ôm
Rượu ngô em nấu, hãy nhớ bỏ thêm chút men rừng
Để người ta uống vào chỉ thấy nhớ về kỷ niệm xưa cũ.
Anh sẽ đứng đây, cho đến khi hóa thành đá cuội
Cho đến khi rêu xanh phủ kín cả nỗi lòng
Tiễn em đi, mà hồn anh đi theo gót chân em mất rồi
Chỉ còn cái xác không hồn đứng giữa trời lộng gió.
Nghe kìa, tiếng chim rừng đang hót khúc tiễn đưa
Cánh hoa ban rụng xuống trắng cả lối em đi
Chúc cho em bình yên dưới mái nhà người lạ
Còn phần khổ đau, anh xin nhận lấy cho riêng mình.
Một bước đi, mười bước ngoảnh lại nhìn
Bóng em nhỏ dần rồi mất hút sau rặng núi xa
Chỉ còn tiếng chuông ngựa vọng về trong tâm tưởng
Làm nát tan trái tim kẻ ở lại bên này.
Hẹn gặp lại em, dù là trong giấc mơ dài nhất
Dù là khi ta đã nằm xuống dưới lớp đất sâu
Hồn ta sẽ lại cùng nhau bay về miền cực lạc
Nơi không có nghèo hèn, không có chia ly.
Lời dặn này, em hãy khắc sâu vào xương tủy
Như người Mông ta khắc tên mình vào núi non
Tạm biệt em, người con gái có nụ cười như nắng sớm
Tạm biệt tình yêu, tạm biệt cả chính bản thân anh...
Mùa đông, 2011-2012
|
Bài này đã được xem 1891 lần
|
|
Người đăng:
|
Vua Mông
|
|
|
|