cái ghế
Cái ghế gỗ chạm rồng bay
Ngồi rồi chẳng muốn buông tay bao giờ
Bọc da, trải thảm, khảm cờ
Mỗi chân một mối lợi nhờ gắn vô
Muốn lên phải biết cúi đầu
Muốn ngồi phải biết cúi sâu lòng người
Ghế cao chẳng bởi lưng cười
Mà nhờ từng cúi một đời mới leo
Khi buông ghế mới thấy nghèo
Danh xưa rơi xuống theo chiều rớt rơi
Ghế là vật chết không lời
Mà ai ngồi cũng một thời hóa điên