Poem logo
Poem logo

em đi, nhớ… đừng về.

Tác giả: Bảo Giang
Em đi, nhớ… đừng về.





Em ra đi một ngày không nắng,

Cuối trời chiều tháng tám mưa rơi.

Tên Sài Gòn, khung trời đã đổi,

Cây me gìa một bóng cô đơn.



Kìa sân trường trong cơn gió lốc,

Chẳng áo dài phất phới theo mây.

Còn lại đây vài viên sỏi vỡ,

Cho tiếng động như gõ dưới chân.



Đây hàng cây lặng nhìn gío cuốn,

Bao lá xanh rụng xuống sân trường.

Lớp học cũ bây giờ trống vắng,

Bạn bè xưa chẳng thấy tăm hơi.



Còn đâu lá me trên mái tóc,

Còn dâu bao ánh mắt kiêu sa.

Còn đâu tà áo dài trong gió,

Và còn đâu hình dáng năm xưa?

*

**


Người ra đi, trường xưa cũng khác,

Lũ hồ về dáo mác hôi tanh.

Cho sân trường hương tàn, gío lạnh,

Cho từng người đếm cảnh tang thương.



Phía ngoài kia, tên đường cũng đổi,

Chúng đổi tên, đổi cả họ hàng.

Cho đất này cùng chung nỗi khổ.

Cho con người nối khố theo nhau.



Em ra đi một ngày không nắng,

Ta về quê đường vắng, không mây.

Chờ gío mưa theo mùa chuyển đến,

Cho lúa, ngô nở rộ trên đồng.



Ta sẽ tìm niềm vui trong mắt,

Cho tiếng hát ngày mới dâng cao.

Dẫu lửa lòng năm nào đã lạnh,

Ta chẳng quên giấc mộng hôm nào.



Rằng ngày mai khi ta sẽ lớn,

Nắm tay em ta ước đôi lời.

Mong dòng đời cùng chung bến nước,

Cho đất trời gặp gỡ tương thân.

*

**



Ngày em đi tiếng lòng cũng tắt,

Cuối nắng hè ai hát trên đê.

Chờ đông về ta ghi hàng chữ,

Nhớ từng ngày, lại nhớ từng đêm.



Nhớ mái trường, nhớ ngày tháng cũ,

Nhớ con đường, nhớ cả dáng xưa.

Giờ thu tàn theo màu mới đến,

Xuân chẳng về cho én bay đi.



Còn lại đây đôi bàn tay trắng,

Để cho ta vượt nắng trên đường.

Đường hôm nay một mình một bóng,

Ngước nhìn trời chỉ thấy thinh không.



Ánh vàng rơi, lửa lòng cũng tắt,

Em ra đi, nước mắt nghẹn ngào.


*

**


Thôi em đi, đừng quay về nữa,

Bởi từ đây ngày tháng không tên.

Xuân đã đi hoa vàng mất dấu,

Ta một mình đếm bước chân hoang.



Nay con đường chẳng còn như trước,

Dăm lá đỏ phủ bước tương lai.

Lại thêm hình thằng hề lơ láo,

Nó ở đây giết chết phận người.



Rồi thu đến cho đời tan tác.

Bước xuân về thiếu cả nắng mai.

Cho lòng người tàn trong ngục lạnh,

Oán gío mùa, giận cả tương lai.



Nay Em đi nhớ đừng về nữa,

Bởi từng người chỉ nhắc chữ đi.

Đi thật xa, xa nhà xa nước,

Đi cho xa những bước đau thương.



Ở nơi đó mùa đông dẫu rét.

Nhưng may còn nắng ấm trong tim.

Còn nơi đây dẫu trời vẫn nắng,

Mà đời người cay đắng lên ngôi.



Rồi mưa dầm lâu rồi không dứt,

Cho đất trời ngập cảnh tang thương.

Cho màu áo đời người rách nát,

Cho hoang tàn, chồn cáo lên hương.

*

**



Nay em đi, ghi lòng đôi chữ,

Dẫu ngàn đời hãy nhớ quê hương.

Ta sinh ra từ dòng dõi Việt.

Với sách sử lưu ký ngàn năm.



Này một thời khai công lập quốc,

Đây tháng ngày non nước nở hoa.

Đường ta đi chan hòa nắng mới,

Bước dân về vọng tiếng hoan ca.



Đường sử dài, chưa lần thấy cảnh,

Lũ khỉ rừng tay nắm cán dao.

Dân lầm than đi như qùy gối.

Một đời người sống với đắng cay.



Thôi, em đi đừng quay về nữa,

Nhớ đừng về với lớp phấn hương.

Cho dân ta thêm ngàn khốn khổ.

Và cho nước thêm đổ lệ lòng.





Bảo Giang

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm