Poem logo
Poem logo

hoà bình ơi, hòa bình. 9

Tác giả: Bảo Giang.
Hoà Bình ơi, Hòa Bình. 9
***
Hoà Bình ơi, bao giờ em tới.
Trong reo vui, ta gởi đôi lời,
Mừng non sông chung vui ngày hội,
Nguyện đất trời cho chữ bình yên.
Để em thơ bên đèn sách vở,
Cho mẹ gìa vui với đàn con.
Có ai ngờ chiến tranh vừa hết,
Cửa tù đã mở, khách chẳng về.
Kìa người đứng, từng chiều ngóng đợi,
Ngày lại ngày, tháng vội qua năm,
Cho cánh mai qua mùa chẳng nở.
Hỏi người đi, đi đến bao giờ?
*
**
Phận người chờ, mỗi chiều đón gío,
Mà năm tháng chẳng có đổi thay.
Từng đêm về, gió gào tám hướng,
Lúc nắng lên, lại ngóng theo mây.
Đường người đi, bóng về chẳng thấy.
Trời tháng hạ ngày ngắn đêm dài.
Sang thu đông nắng chiều sớm tắt,
Tội cho mẹ nước mắt theo mưa.
Ngửa nhìn trời bước cao bước thấp.
Đôi nạng gỗ ngã sấp trên sân,
Mờ đôi mắt qua từng năm tháng,
Gọi trời, hỏi đất chẳng còn hơi.
Gọi hỏi người, người không lên tiếng,
Chờ khách đến, khách chẳng một câu.
Lúc đêm về vào ra tiếng khóc,
Gởi cho người hay nấc theo mây?
*
**
Nhớ hôm nao, chiến tranh vừa hết,
Anh trở về, áo rách tả tơi.
Ôi thân trai của thời binh lửa,
Nước mắt trào giữa buổi tàn binh.
Ngày anh đi, hiên ngang nhịp bước,
Mang áo bào mặc giáp vì dân.
Ra biên cương giữa vòng lửa đạn,
Có xá gì chiến trận gian nan.
Nay quay về nắng Vàng đã tắt,
Cuối đường chiều lệ đẫm trên mi.
Cảnh nhà xưa im lìm cửa khép,
Rồi một ngày khăn gói lên vai.
Đường anh đi khéo là vô định,
Chim rã đàn sẽ biết đau thương.
Kìa đôi chân ngập ngừng trước cửa,
Không tiếng ca cũng chẳng lời chào,
Từ ngoài xa tiếng loa vọng tới,
Với tiếng cười của lũ man di.
Anh bước đi, bước từng bước nhỏ,
Mẹ thẫn thờ gọi gío trên sân,
Em thơ gào như ngày cha đã,
Mảnh trời này gởi lại cho ai?
Quê hương ơi, sao nhiều nước mắt,
Việt Nam ơi ta đã nghẹn lời.
Đường anh đi bao giờ hoa nở.
Hoà Bình rồi, anh trở về không?
*
**
Hòa Bình ơi! gío nào sẽ đến?
Trong chiến tranh ta đếm hòa bình.
Có ai ngờ hoà bình lại khác,
Cộng sản vào giáo mác ra tay.
Đầu làng mõ điểm, dân ngã xuống,
Cuối phố kèn loa, Cáo gọi hồn.
Kẻ chết thê lương trong cùng khốn.
Người sống cô đơn với nghẹn ngào.
Nắng mới lên, người vào cải tạo,
Chiêng hôm chưa đỉểm, “bác” gọi hồn.
Người đi, đi mãi chẳng về nữa,
Nam bắc từ đây ngập xác người.
Bảo Giang

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm