Poem logo
Poem logo

sinh lý của cơn đau

Tác giả: Lâu Văn Mua
Cơn đau đến, không kêu gọi trước
Lặng lẽ như gió, thổi qua trái tim.
Một vết thương, không cần vết cắt
Chỉ cần sự vắng mặt, là nỗi đau đã lên tiếng.
Từng tế bào như thét lên trong đêm
Chúng đau đớn, nhưng chăng thể dừng lại.
Đó là sinh lý của một trái tim thiếu vắng
Khi yêu mà không được yêu
Khi nhớ mà không thể có.
Cơn đau là âm thanh không lời
Là sự co rút của mạch máu, sự căng thắng trong cơ thể
Nhưng trong từng nhịp thở, là hình bóng em
Là nỗi khát khao chưa được đáp trả.
Sinh lý của cơn đau, không chỉ là thể xác
Mà là sự xâm chiếm của một cảm xúc vô hình.
Cảm giác như bị cắt lìa khỏi chính mình
Chỉ còn lại đau đớn, và em trong mỗi suy nghĩ.
Cơn đau này, như một lời nhắc nhở
Yêu là sự chịu đựng, là mất mát không thể tránh.
Nhưng trong cơn đau, tôi tìm thấy em
Và trong nỗi khổ, là sự hiện diện của tình yêu.

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm