Poem logo
Poem logo

khúc tơ vàng

Gió khẽ gọi tên Lá
Trong chiều thu mơ màng
Một khúc tơ vàng óng
Đan thành giấc mộng sang

Từ khi Gió Ngây Ngô
Lá trở thành Ngốc Nghếch
Ngày mai dẫu ra sao
Tình thơ còn tha thiết

Những sợi tơ vàng óng
Tóc của nắng chiều buông
Gió gom về cho Lá
Đan thành mộng đôi vòng

Một chiếc, Lá giữ lại
Như kỷ niệm riêng mang
Một chiếc, chờ tặng Gió
Khi gió về thu sang

Khúc Tơ Vàng ngân mãi
Trong ánh nắng thu vàng
Ngây Ngô cùng Ngốc Nghếch
Tha hồ nhặt mơ sang

Khúc Tơ Vàng khẽ hát
Bay cùng gió thu sang
Ngây Ngô và Ngốc Nghếch
Nắm tay trong mơ vàng

Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm