trăng 14
Nàng trăng lừng lững giữa trời,
Dậy thì căng nhựa sáng ngời tuổi hoa.
Xuân thời thuở ấy rất xa,
Ơn trăng tỏ giúp lòng ta kiếp nào...
Trăng lên mặc gió lao xao,
Dịu dàng, thanh nhã, khoác màu tịnh tâm,
Đi qua phố lá âm thầm,
Giữ thân bất phạm một vòng nguyên sơ.
1.2.26 (14 Chạp)