mênh mông
Mênh Mông
Thơ Nguyên Thạch
Mênh mông, mênh mông, thuyền tôi lờ lững trôi theo dòng
Bến sông chìm trong hoang vắng mênh mông
Nơi phương xa lạnh lùng đơn chiếc thuyền trong tiết đông
Đâu bến bờ, dòng trôi, nào ai biết đục trong.
Bể dâu, bể dâu, nào ai biết mai dạt về đâu
Miên man, miên man, mây nước thênh thang, dòng muôn lối trên ngàn
Chim di viễn xứ xoải cánh lạc loài lang thang
Cánh én xa xa tìm về tổ ấm chiều đông tàn.
Hương quê, người ra đi còn nhớ lời hẹn thề?
Người thôn nữ vẫn dõi mắt trông chờ, ôi những đêm dài lê thê
Chiều Ba Mươi đã đến, đâu người trai trìu mến
Nơi phương xa, thuyền ơi có kịp chuyến về?
Chiều Ba Mươi đã đến, ơi người trai yêu mến
Nơi phương xa, thuyền ơi có kịp chuyến về?
Nguyên Thạch
Ảnh minh họa
-----