Poem logo
Poem logo

vết xăm phù sa

Tác giả: Lâu Văn Mua
Lớp phèn chua in hình lên gót chân nứt nẻ
Đó là dấu ấn của một bộ tộc sống bằng nước sông
Chúng tôi không có tên trong những cuốn sử sang trọng
Nhưng chúng tôi có mặt trong từng hạt gạo trắng ngần
Mỗi lần bước đi là một lần đất đau đớn
Nhưng đất vẫn bao dung ôm lấy những bàn chân trần
Tôi thấy những vết xăm của thời gian trên da thịt mẹ
Là những con đường mòn dẫn lối về phía bình yên
Cha tôi uống rượu đế để quên đi những mùa mất trắng
Men rượu nồng nàn như hơi thở của đồng hoang
Chúng tôi sống như những cây tràm cây đước
Cắm rễ thật sâu để không bị sóng cuốn trôi
Dù thế giới có đổi thay bằng những máy móc hiện đại
Lòng chúng tôi vẫn vẹn nguyên một màu đất đỏ
Đừng cố tẩy rửa những vết phèn trên đôi tay ấy
Bởi đó là chứng minh thư của những kẻ thuộc về sông
Cứ để phù sa bám chặt vào từng thớ thịt
Để biết mình chưa bao giờ lạc mất nguồn cội.

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm