mắt bão
Em là cơn bão dữ
Cuốn phăng cuộc đời ta
Nhưng ta tìm thấy được
Sự bình yên kỳ lạ
Ngay chính giữa tâm bão
Là ánh mắt tình yêu
Làm lòng ta điên đảo
Mỗi khi bóng chiều chiều
Cứ cuốn ta đi mãi
Đến tận cùng trời xanh
Nơi chỉ còn hai đứa
Trong tổ ấm an lành
Tình yêu đầy bão tố
Nhưng cũng thật dịu êm
Làm xao động tất cả
Những góc khuất con tim