thuyền ma
Con thuyền không người lái
Trôi dạt trên biển đêm
Chở một tình yêu chết
Nhưng sóng lòng chẳng êm
Ta ngồi nơi bánh lái
Nhưng chẳng biết đi đâu
Khi cánh buồm đã rách
Vì những trận mưa sầu
Bóng em ngồi trước mũi
Nhạt nhòa như màn sương
Một hồn ma xinh đẹp
Ta trọn đời yêu thương
Ta gọi nhưng em lặng
Chỉ có tiếng sóng gầm
Đáp lại lời tha thiết
Của một kẻ sai lầm
Đã chết từ dạo ấy
Khi em bỏ ta đi
Nhưng hồn không siêu thoát
Vì vướng nợ xuân thì
Cứ trôi hoài trôi mãi
Qua những vùng biển hoang
Nơi chỉ có hai đứa
Và bóng tối nghiêm trang
Cho đến khi thuyền đắm
Xuống tận cùng vực sâu
Hai hồn ma lại gặp
Và quấn chặt lấy nhau