bát rượu nồng
Ta bưng bát rượu bằng hai bàn tay run rẩy
Vì men lá quá nồng hay vì hơi ấm tay em?
Rượu chảy đến đâu lửa bùng lên đến đó
Đốt cháy hết những ưu phiền của một năm qua.
Rượu của người vùng cao không biết nói dối
Uống vào là thấy ruột gan trắng trong như suối
Uống vào là thấy núi rừng nghiêng ngả điên cuồng
Thấy con hổ trong tim bắt đầu gầm thét.
Đừng rót vơi, hãy rót cho tràn bát
Để tình ta cũng tràn trề như thác đổ đêm mưa
Ta uống cho say để thấy mình là vua của núi
Để thấy em là hoàng hậu của lòng ta.
Ngày mai có thể ta lại về với cái cày, cái cuốc
Lại lấm lem bùn đất, lại hì hục trên nương
Nhưng dư vị bát rượu này sẽ còn nồng mãi
Sưởi ấm lòng ta qua những mùa sương muối mờ.
07.12.2018