Poem logo
Poem logo

làm gì để xoá nghèo bền vững

Tác giả: Cung Fa
Đôi chân tôi chạm đất,
Để bớt sống trên mây.
Cuộc đời phải lường trước,
Đen tối có những ngày.

Tôi không mua hi vọng,
Ghét câu: “Biết làm sao!”
Cố cân tìm giải pháp,
Vượt qua những chướng rào.

Ngẫm xa và đối gần,
Chạy kế hoạch dài, ngắn.
Tôi phải nâng đẩy tôi,
Tránh nhiễu phiền kẻ khác.

Những vị sống trong mơ
Khi tới hồi vụn vỡ,
Tủi, rền, oán, thóp thoi,..
Chẳng cách nào xoay sở
(Lại cầu đến viện trợ).

Kiếp người sao phó mặc
Thả dòng đời dạt xui?
Nhắm tịt mắt, huyễn hoặc,
Mong kết quả ngọt bùi???

Lý gì mà sẽ ổn?
Nếu ta chưa từng gieo
Những hạt mầm tốt khỏe?
Mù quáng giúp thoát nghèo???

Tôi thấu muôn khốn khó
Như vòi tuộc siết vây
Đến làm ta nghẹt chết.
Cần Lắm Chí, Óc Này!

Phá chu kỳ khép kín:
Túng thiếu sinh lơ ngơ,
Truyền đời bao thế hệ,
Khốn khó tiếp dại khờ.

Dư dả dầu chưa thể,
Cần đủ ở, mặc, ăn.
Nếu thân lo chưa xong,
Đừng vội ham sanh đẻ.

Khi tạo một đứa trẻ,
Hỏi ta cho chúng gì?
Đừng đổ vào phận bé
Muôn gánh nặng oan bi.

Sao ất ơ: “Thây kệ,
Đói tự chúng kiếm ăn”?
Giáo dưỡng rất cần thiết,
Cùng hỏi han ân cần.

Đôi tay ta quý giá.
Tư duy càng đắt hơn!
Hùng hục cộng ngu dốt…
Cái cảnh quá chán chường!

Mãi hi vọng viễn vông,
Đừng hòng mà xoá đói.
Hoặc là sẽ phạm tội,
Nghiệp chướng chất càng cao.

Những niềm tin vô tri
Không căn cơ, nguồn gốc,
Nên thành điều xa xỉ!
Nghèo nàn: Hãy cất đi!

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm