vui điền viên
Tác giả:
Tấn An
Thênh thang trên bước đường phiêu bạt
Làm sao gom hết xác với hồn
Về với điền viên, vui cỏ cây
Sống đời thanh thản, như người vô tri...!!!
|
võng à võng ơi
Tác giả:
Tấn An
Có một chiếc võng. Để con ngủ trưa. Ngang nhiên chúng nó. Chiếm mất luôn rồi. Mi mi và Gừ. Nằm thừ ra đó. Miệng còn sủa to. Đòi chủ phải đưa. Mới chịu nằm yên. Cái đuôi ngoe nguẩy. Đôi mắt tròn xoe. Nhìn chủ miệng cười. Thè...
|
tựa vào chiều
Tác giả:
Tấn An
Tựa vào chiều tôi ngắm hoàng hôn. Con dốc cũ, bỗng nao lòng hoài niệm. Bữa cơm quê canh dền ngọt lịm. Cội vú sữa già, tuổi nhỏ rợp bước chân. Mây điểm hồng, chút nắng bâng quơ. Cách xa quãng đời, một thời tuổi nhỏ. Đòn xóc...
|
xuân kỷ hợi
Tác giả:
Tấn An
Năm cũ vừa qua năm mới sang. Thiên địa giao hòa vẻ huyền sâu. Cỏ cây hoa lá bừng tỉnh giấc. Nắng ấm mây hồng cảnh tiên thơ. Kỷ hợi bước sang xuân mừng chúc. Vinh hoa phú quí mãi thung dung. Nam thanh nữ tú duyên chung...
|
vui xuân mới
Tác giả:
Tấn An
Rượu nồng cạn chén vui xuân mới
Thảnh thơi đàn én khắp trời đông
Đem nguồn tươi mới cho thôn xóm
Vươn cao hào khí Nước Nam ta...!!!
|
vũ trụ
Tác giả:
Tấn An
Vũ trụ bao la ai hiểu thấu
Quay cuồng vi diệu khó định phân
Tĩnh mịch vô hình không tiếng động
Bốn phương xa thẳm vẫn tự tồn...!!!
|
ước gì.!
Tác giả:
Tấn An
Thấy con ba nhớ ngày xưa. Thích làm diều giấy vui chơi trên đồng. Nhìn diều lướt nhẹ gió chiều. Hoàng hôn ôm lấy góc trời thênh thang. Rạ khô ba lót ngỗn ngang. Ba nằm nghe gió nhìn diều, mây bay. Tuổi thơ từ đó nhẹ...
|
xin hạ đừng đi
Tác giả:
Tấn An
Em vội qua giữa mùa thương nhớ. Phố cô đơn đứng lặng nghiêng sầu. Quãng đường dài hắt hiu gió lạnh. Ngóng trông ai mưa đổ trắng ngần. Ngày hạ đi mây trời thay sắc. Gió khẽ lùa hoa phượng nhẹ rơi. Tiếng ve ngân mỏng manh...
|
tự khúc giao mùa
Tác giả:
Tấn An
Tháng giêng tôi vẫn còn yêu. Miên man sợi nắng dường như hạ về. Tiếng ve rả rích cuối đường. Thầm ru năm tháng vấn vương chuyện lòng. Hạ về gửi lại nhớ thương. Thả vào làng gió bài thơ tiễn mùa. Lối về hoa phượng...
|
vô thường
Tác giả:
Tấn An
Vì chúng ta mê muội. Quên mất chuyện vô thường. Không nuôi dưỡng tình thương. Lòng căm phẫn có mặt. Khi ta nhắm mắt lại. Tự quán chiếu trong ta. Mọi sự đều thay đổi. Ta gọi là vô thường. Như nước sông thay đổi. Mãi trôi...
|