chuyện người trả lại hư không
Chiều nay đứng giữa hư không
Nghe chim bay lạc giữa đồng gió trôi
Một mình ta, một bóng thôi
Ngàn câu chưa nói cũng rồi vô ngôn
Đã qua mấy chặng hoàng hôn
Thấy ra người cũ cũng hồn mình thôi
Cánh tay vẫy giữa xa xôi
Chạm vào sương khói... để rồi nhẹ tênh
Trăng nghiêng xuống để mà quên
Chợt nghe tiếng gọi, nghe tên nhớ người
Đã từng nhớ, đã từng cười
Tuổi xanh cũng đã... tiếc mười năm nao
Dòng đời chảy giữa chiêm bao
Đường xưa cỏ mọc, ai nào ghé qua
Ta đi, trả hết sơn hà
Trả luôn dáng cũ trong ta, cõi này
Đêm trăng soi ngắm bàn tay
Chỉ còn hơi ấm chảy dài trong tim
Thở ra một tiếng lặng im
Thấy ta tan giữa bóng chim lạc bầy
Chuyện mình trả hết rồi đây
Hư không cũng đã vơi đầy chuyện ta