chuyện người rũ bỏ nhớ quên
Chiều rơi, gió lặng tháng mười
Mây trôi chẳng vướng dáng người năm xưa
Đường quen cỏ mọc lưa thưa,
Chim bay bỏ lại tiếng mưa trong lòng
Một thời nhớ, đã là không
Có quên cũng chẳng nhẹ lòng mấy khi
Giờ đây hết cả xuân thì...
Thấy ta trong cả người đi, kẻ về
Trăng lên rụng giữa bờ mê
Mà thôi chẳng hỏi, sông quê ai chờ?
Tay chừ buông bút thôi thơ
Thấy trong nước chảy, ai chờ dưới quê
Đêm sang thắp ngọn đèn mê
Nghe tim thở khẽ, đường về đâu nơi?
Quên đâu để nhớ, để rời
Chỉ nghe gió thổi hóa lời vô sinh
Sáng ra trời rộng lung linh
Bước chân chẳng đọng, rồi mình vẫn đây
Hỏi ai cuộc mộng xum vầy
Nhớ quên cũng vậy… chỉ đầy hư không.