chuyện người quét sân
Chiều nay gió xuống hiên nhà
Mẹ gom từng chiếc lá xa gọi về...
Tiếng chổi khua nhẹ đường quê
Nghe như quét cả lời thề gió xưa
Một đời chổi sấp, chổi đưa
Quét bao bụi bám nắng mưa đong đầy
Bóng mẹ ngả xuống hàng cây
Dáng còng như thể vành mây cuối trời
Lá rơi, tiếng chổi xa vời
Mỗi đường quét một khoảng đời nhẹ qua
Quét sân quét lá, quét ra
Đường con đi đó, phương xa dặm trùng
Khói rơm vướng giữa mịt mùng
Tay cầm cán chổi, nghe chùn hơi sương
Mắt xa một cõi vô thường
Tay run in những phong sương đồi mồi
Chiều nghiêng, in một bóng tôi
Mẹ gom chiều lại trong nồi cơm khê
Ngày kia nếu có trở về!
Chắc nghe tiếng chổi... mà tê tái lòng.