mẹ
Mẹ!
-------------
Tối nay kén ngủ nên đành
Chờ câu lục bát dỗ dành ngày xưa
Lắng yên đi những bộn bừa
Để ầu ơ võng tiếng khua lặm lòn
Trăng ơi an giấc kẻo mòn
Mẹ nay xa lắm đâu còn cùng tôi
Quạt nồng cho Hạ nóng vơi
Cho từng sương trắng rã rời chái hiên
Người buông bỏ những muộn phiền
Cầu cho Mẹ sẽ thành tiên cõi nào
Để tan đi hết lao đao
Xóa tàn dấu vết hư hao nhọc nhằn
Bây giờ dẫu đã trưởng thành
Vẫn không lấp nổi một danh từ buồn
Vắng từ mẫu vắng tình thương
Vắng hình bóng Mẹ say cuồng nhớ nhung!
Thu Vàng