quen nhau muộn màng
Quen Nhau Muộn Màng
Ta gặp nhau khi mùa hoa đã cũ
Nắng cuối chiều nghiêng nhẹ phía trời xa
Bao năm tháng lặng thầm như giấc ngủ
Mới một ngày đã hóa những thiết tha
Ta gặp nhau khi thanh xuân qua ngõ
Tóc điểm sương và mắt nhiều suy tư
Những nông nổi gửi theo miền gió cũ
Chỉ còn lòng chân thật để trao đưa
Giá như gặp từ những ngày rất sớm
Khi tim còn nguyên vẹn những mộng mơ
Có lẽ đã cùng nhau qua bão nổi
Viết chuyện đời bằng nét chữ nên thơ
Nhưng duyên phận nào đi theo ý muốn
Đến muộn rồi vẫn quý biết bao nhiêu
Bởi sau hết điều con người tìm kiếm
Là một tấm lòng thấu hiểu và yêu
Nên em nhé đừng buồn vì gặp muộn
Hoa cuối mùa vẫn đẹp giữa trời đông
Ta đến với nhau bằng niềm trân trọng
Để tháng năm còn mãi ấm trong lòng
Jun 19, 2026
Viễn Phương (OVQ)