Poem logo
Poem logo

hãy quên nhau đi 3

Tác giả: Thiên Ân
HÃY QUÊN NHAU ĐI 3
Hãy quên nhau đi, chiều buông chậm xuống
Mây lững lờ trôi cuối bãi sông dài
Lòng ta đó như con thuyền lạc bến
Nghe thời gian phủ lạnh một hình hài.
Hãy quên nhau đi, hàng cây đứng lặng
Lá âm thầm rơi xuống cõi heo may
Tiếng ve cũ còn vang từ ký ức
Gọi mùa xưa về giữa gió hao gầy.
Hãy quên nhau đi, sân trường vắng vẻ
Bục giảng buồn nghiêng bóng nắng qua song
Trang giáo án nằm im không trở gió
Như đời người giữ mãi một dòng sông.
Hãy quên nhau đi, phượng hồng đã tắt
Tro hoàng hôn vương tím phía chân trời
Con chim nhỏ bay qua miền xa khuất
Bỏ lại chiều hiu quạnh giữa đơn côi.
Hãy quên nhau đi, đường xưa cỏ phủ
Dấu chân nào mưa nắng đã xóa nhòa
Gốc cây cũ cúi đầu trong tịch mịch
Nghe đất trời chất ngất nỗi chia xa.
Hãy quên nhau đi, nhưng lòng không nỡ
Bởi tình yêu như khói sóng vô cùng
Tan trong gió mà còn vương trong gió
Lạc giữa đời mà chẳng thể hư không.
Hãy quên nhau đi, đời là quán trọ
Khách qua đường rồi mỗi ngả phân ly
Ta đứng lại giữa trời sâu bát ngát
Nghe hồn mình rơi chậm xuống sầu bi.
Hãy quên nhau đi, nếu ngày mai khác
Nếu trăng tàn trên bến vắng đêm thâu
Nhưng vũ trụ vẫn mênh mang thương nhớ
Một bóng người xa hút tận nghìn sau.
Ngày 16/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm