bụi phấn thời gian
BỤI PHẤN THỜI GIAN
Chiều rụng đường xa, bụi phấn bay
Hàng cây đứng lặng giữa sương dày
Chim kêu một tiếng không gian xé
Bục giảng sầu giăng , ngập bóng ngày.
Nửa đời nhìn lại, bóng sầu chung
Đục trong đôi ngả, nước muôn trùng.
Lệ nhỏ rêu phong, thềm đá lạnh
Dấu giày vương cỏ, nhớ mông lung.
Gạch cũ nằm trơ, giấu mộng hờ
Đời trôi hư thực bến bơ vơ
Hoàng hôn lặng lẽ chia ly ấy
Trường cũ mờ xa, mắt lệ mờ.
Ai gieo mầm đắng, lá ngậm ngùi?
Tuổi nhớ đồng hoang, cạn nguồn vui
Nắng sớm mưa chiều, mây xô giạt
Thời gian nghiêng ngả, trên vai người
Bụi phấn dở dang, cuốn gió ngàn
Rèm mi khép chặt, lệ tuôn tràn.
Tháng tám trời cao, sầu ly biệt
Người đi, người ở, bóng lang thang
Giọng nói câu cười, nay cháy tan,
Thuyền ra cửa biển, sóng dâng tràn
Ơn lòng thổn thức, hồn nâng cánh
Vỗ giữa trùng khơi, gió ngút ngàn.
Ngày 3/6/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|