sài gòn mùa thương nhớ!
Sài Gòn mùa thương nhớ!
.....
Sài Gòn lại đổ cơn mưa,
Con đường xưa ướt như vừa gọi tên.
Người đi ai ở cạnh bên?
Chỉ còn anh với nỗi niềm chưa tan!
.....
Chiều buông ngang những hiên vàng,
Cà phê nguội giữa vô vàn nhớ mong.
Thành phố đông đến mênh mông,
Mà sao chẳng đủ lấp lòng cô đơn.
.....
Anh tìm em giữa hoàng hôn,
Giữa ngàn gương mặt vẫn luôn vô hình.
Bao lần tự nhủ lòng mình,
Rằng thôi... người cũ đã thành người dưng.
.....
Mưa rơi qua những ngập ngừng,
Cuốn bao lời hứa nửa chừng ngày xưa.
Em đi mang cả bốn mùa,
Để anh ở lại đón mưa một mình.
.....
Có khi phố sáng lung linh,
Mà tim chỉ thấy lặng thinh cuối trời.
Bao năm vẫn một khoảng đời,
Cất trong ngăn nhớ những lời chưa trao.
.....
Anh không trách những ngày nao,
Em quay lưng giữa xôn xao phố người.
Chỉ thương ký ức đầy vơi,
Cứ theo từng bước cuộc đời anh đi.
.....
Nếu mai gặp lại em thì,
Xin đừng hỏi những điều gì đã qua.
Chỉ mong gió cuốn mưa xa,
Đừng mang thương nhớ ghé qua tim này.
.....
Sài Gòn rồi sẽ đổi thay,
Chỉ riêng nỗi nhớ vẫn đầy như xưa.
Có người đi hết cơn mưa,
Có người ở lại... cùng mùa nhớ thương!