Poem logo
Poem logo

khóc thầm mùa hạ cuối 2

Tác giả: Thiên Ân
KHÓC THẦM MÙA HẠ CUỐI 2
Mùa hạ cuối, anh rời xa bục giảng
Chiều xuống chầm chậm phía sân trường
Viên phấn trắng nằm buồn bên mép bảng
Như giữ dùm năm tháng đã qua đường.

Nắng cuối hạ còn hong vàng cửa lớp
Mà lòng người đã ngả bóng hoàng hôn
Trang giáo án khép rồi như cánh bướm
Bay âm thầm vào cõi nhớ cô đơn.

Ve vẫn gọi trên vòm cây phượng cũ
Tiếng ngân dài như vọng tự nghìn năm
Sân trường rộng bỗng xa như bến vắng
Một con thuyền neo bóng giữa sương giăng.

Hàng ghế đá phủ màu rêu tịch mịch
Gạch con sâu nằm lặng dưới chân chiều
Lá me rụng, chao nghiêng miền ký ức
Nghe thời gian rơi nhẹ xuống cô liêu.

Tà áo trắng qua rồi như mây bạc
Bỏ trời xanh ở lại với ngẩn ngơ
Mười ngón nhỏ chưa đan thành kỷ niệm
Đã xa rồi theo gió cuối mùa mơ.

Anh đứng lặng bên dòng đời chảy mãi
Ngó tháng năm như nước khuất chân trời
Bao gương mặt từng đi qua tuổi trẻ
Giờ mờ xa như khói giữa mây trôi.

Mùa hạ cuối, hoàng hôn đầy trên lá
Bóng sân trường nghiêng xuống cõi nhân gian
Anh gửi lại một đời yêu phấn bảng
Cho hàng cây và tiếng trống ngân vang.

Mai cách biệt, phượng còn rơi trước ngõ
Ve còn buồn trong nắng xế bâng khuâng
Chỉ lòng anh như dòng sông lặng chảy
Mang một trời kỷ niệm đến vô cùng.
Ngày 3/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm