Poem logo
Poem logo

dưới bóng bằng lăng 1

Tác giả: Thiên Ân
DƯỚI BÓNG BẰNG LĂNG 1
Dưới bóng bằng lăng em đứng đó
Tím cả trời thương, tím cả chiều
Tím cả hồn anh vừa mới lớn
Biết yêu rồi mà chẳng dám yêu.

Anh nhớ lắm màu hoa năm ấy
Rơi đầy sân lớp buổi tan trường
Tà áo trắng bay như cánh bướm
Chạm vào tim một thoáng vấn vương.

Em đạp xe qua hàng nắng mới
Gió theo níu lấy mái tóc mềm
Anh nghe nhịp tuổi xuân bối rối
Run như cành lá gọi tên em.

Ôi đôi mắt! Ôi bờ vai nhỏ!
Ôi nụ cười thấp thoáng trên môi!
Tuổi mười tám đẹp như ngọn lửa
Cháy trong lòng không tắt một đời.

Những trang vở học trò thơm quá
Những dòng thơ vụng dại trao nhau
Một chữ nhớ thôi mà tha thiết
Đủ làm tim thao thức canh thâu.

Anh sợ lắm thời gian đi mất
Sợ bằng lăng tàn úa cuối mùa
Sợ cánh phượng hồng rơi chóng quá
Sợ em thành người của ngày xưa.

Nên anh muốn giữ màu hoa tím
Giữ mắt em trong vắt tuổi ngần
Giữ tiếng ve ngân ngoài cửa lớp
Giữ chiều vàng trên những bước chân.

Nhưng thời gian chẳng bao giờ đợi
Cổng trường xưa khép lại lâu rồi
Em đi mang theo trời kỷ niệm
Để anh còn thương nhớ không nguôi.

Hôm nay đứng giữa mùa hoa cũ
Bằng lăng còn tím đến nao lòng
Anh nghe tuổi trẻ vừa thức dậy
Trong miền ký ức vẫn mênh mông.

Nếu gặp lại em bên lối cũ
Anh sẽ cười như thuở đầu tiên
Và sẽ nói điều xưa chưa nói
Anh yêu màu tím phải không em ?
Ngày 12/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm