dưới bóng bằng lăng 2
DƯỚI BÓNG BẰNG LĂNG 2
Bằng lăng tím ngát một chiều xa
Gió cũ còn vương giữa sân nhà
Lớp học nghiêng nghiêng màu nắng nhạt
Hồn ai lặng lẽ nhớ người ta.
Thuở ấy trời xanh rộng bốn bề
Mây trôi chầm chậm phía sông quê
Em đi áo trắng như làn khói
Để cả mùa thương đậu lối về.
Xe đạp qua cầu rung bóng cây
Hoa rơi tím cả một vòm mây
Đường quen bỗng hóa dài vô tận
Vì bước chân ai khuất cuối ngày.
Lưu bút còn ghi nét chữ mềm
Mực xanh chưa cạn đã chìm êm
Trang thơ khép lại từ năm ấy
Để một dòng sầu chảy suốt đêm.
Chiều xuống bằng lăng tím ngẩn ngơ
Sân trường hun hút gió không bờ
Tiếng ve rơi giữa trời cô quạnh
Đánh thức trong lòng vạn ý thơ.
Năm tháng mang người đi rất xa
Còn đây sắc tím cũ phai nhòa
Bài toán nhân sinh nhiều bến lạ
Biết tìm đâu lại tuổi ngọc ngà?
Mây vẫn lang thang cuối đất trời
Sông dài vẫn chở bóng mây trôi
Riêng miền thương nhớ chìm sâu mãi
Như sóng buồn dâng giữa biển đời.
Bằng lăng đứng đó âm thầm tím
Tím cả thời gian, tím mộng người
Ai bẻ nhành yêu ngày cũ ấy
Để hồn còn lạnh đến hôm nay.
Ngày 12/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|