Poem logo
Poem logo

bâng khuâng cưối hạ 1

Tác giả: Thiên Ân
BÂNG KHUÂNG CUỐI HẠ 1
Bâng khuâng cuối hạ... trời ơi
Ta nghe nắng rụng giữa lời ve than
Mây trôi nghiêng một cung đàn
Mà sao thương nhớ ngập tràn hồn ta.
Hạ đi như một cánh hoa
Rơi không tiếng động mà xa muôn trùng
Phượng hồng đỏ đến tận cùng
Bỗng dưng tắt lửa giữa vùng nhớ thương.
Gió đem mùa cũ lên đường
Để ta đứng lại bên sương ngậm ngùi
Môi ai còn đọng nụ cười
Mà như chiếc lá cuối đời lìa cành.
Ta buồn vì nắng quá nhanh
Buồn vì mây trắng mong manh giữa trời
Buồn vì tuổi ngọc qua rồi
Buồn vì tiếng gọi một thời xa xăm.
Ôi mùa hạ của trăm năm
Sao không ở lại âm thầm với ta?
Cho trang nhật ký chưa già
Cho hàng phượng vĩ chưa pha sắc tàn.
Cho ta níu một lá vàng
Giữ nguyên màu nắng trên hàng mi xưa
Cho chiều đừng hóa cơn mưa
Cho yêu đừng hóa hư vô cuối mùa.
Bâng khuâng cuối hạ chiều nay
Nghe thời gian chảy qua tay từng dòng
Ta ôm một chút hư không
Mà nghe kỷ niệm ngập lòng mênh mang.
Hạ đi rồi, hạ đi sang
Bến bờ nào đó mơ màng khói sương
Còn ta ở lại sân trường
Nhặt từng chiếc lá nhớ thương một người.
Ngày 20/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm