dánh rơi mùa hạ
ĐÁNH RƠI MÙA HẠ
Anh đã xa trường rồi em biết không?
Mùa thu vàng hanh hao muôn nỗi nhớ
Hạ lụi tàn trên nhánh cây muôn thuở
Thân guộc gầy ủ rũ một dòng thơ
Thời gian thoi đưa xay nát tình cờ
Những sợi tơ hồng bốn mùa rũ rượi
Ánh mắt, nụ cười mọc mầm gian dối
Điệu li tan thức dậy tự bao giờ?
Ngày ai phơi bày tà áo ngây thơ
Hồn cảm xúc dạt dào bao cơn sóng
Ta chắt chiu gieo hạt mầm khát vọng
Cánh đồng thơ cơn giông bão chia lìa
Ai đánh rơi nghìn giọt lệ đầm đìa
Se chỉ luồn kim nửa đời oan uổng
Thuở Thẩn Thoại còn ắp đầy tưởng tượng
Yếu tố hoang đường lắm kẻ tin nhau
Ngôi trường xưa em bỏ lại nghiêng sầu
Dáng mỏng cúi đầu giọt buồn tháng tám
Muôn tiếng giã từ núp bờ ảm đạm
Những cơn mê chiều cay đắng, đắng cay
Anh bây giờ ngơ ngác cánh chim bay
Đường trần mồ côi rã rời hờn dỗi
Bức tường xanh rêu gam màu sáng tối
Ơi cuộc đời đầy ẩn số thương thay!
Ngày 30/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|