Poem logo
Poem logo

đánh rơi mùa hạ 2

Tác giả: Thiên Ân
ĐÁNH RƠI MÙA HẠ 2
Anh đã xa trường rồi, em biết không?
Thu đã tới mà lòng còn rực hạ
Con đường cũ vẫn nằm im dưới lá
Sao riêng anh nghe nắng vỡ trong hồn.

Ôi mùa hè! Mùa cháy những môi son
Mùa mắt biếc nghiêng qua trang vở mở
Mùa áo trắng bay làm tim bỡ ngỡ
Để một đời thương nhớ đến hôm nay.

Anh muốn giữ mà thời gian cứ bay
Như cánh phượng đỏ lao vào gió cuốn
Như tiếng ve cuối cùng còn lưu luyến
Rồi tan đi trong thăm thẳm xa mờ.

Có những chiều nhìn nắng rụng bơ vơ
Anh bỗng thấy tuổi xuân mình đánh mất
Những khát vọng từng xanh như mầm đất
Bỗng úa vàng trong một thoáng chia xa.

Em đi rồi, trường cũ cũng nhạt nhòa
Ghế đá cũ âm thầm ôm bóng nắng
Hàng cây đứng nghe trời cao lặng vắng
Mà trong anh giông bão nổi không ngừng.

Anh nhớ em như nhớ một mùa hương
Nhớ ánh mắt làm lòng anh thức dậy
Nhớ nụ cười như mặt trời mới thấy
Sưởi hồn mình qua những tháng năm qua

Ôi tuổi trẻ chẳng bao giờ trở lại đâu mà!
Như nước chảy xuôi dòng không ngoảnh mặt
Như cánh chim một lần bay khuất mất
Chỉ còn trời xanh và nỗi nhớ đầy vơi.

Anh đứng đây nghe gió động chân trời
Nghe tháng tám gieo buồn trên mái tóc
Nghe năm tháng âm thầm đi từng bước
Mang mùa hè xa khuất khỏi đời anh.

Em có biết không, giữa cuộc mong man
Điều đau nhất chẳng phải là xa cách
Mà là lúc giữa dòng đời chật hẹp
Ta đánh rơi mùa hạ của riêng mình.

Và từ đó mỗi độ phượng lung linh
Anh lại ngỡ nghe tim mình trẻ lại
Lại tha thiết yêu một thời vụng dại
Dẫu biết rằng không thể giữ được đâu...
Ngày 1/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm