Poem logo
Poem logo

cho đi khoảnh khắc

Tác giả: Thiên Ân
CHO ĐI KHOẢNH KHẮC
Cho đi khoảnh khắc bên đời
Mà nghe trời đất chơi vơi nỗi niềm
Mắt người thấp thoáng bên thềm
Mà như cách biệt nghìn miền nhớ thương.

Chiều buông nhạt khói ven đường
Lá rơi từng chiếc vấn vương cuối mùa
Cỏ hoa còn đọng hạt mưa
Nghe trong tĩnh lặng gió lùa thời gian.

Tay trong tay, bóng đôi hàng
Mà nghe xa vắng mênh mang đất trời
Một câu chưa ngỏ thành lời
Đã theo mây trắng cuối trời biệt tăm.

Dòng sông lặng chảy âm thầm
Chở bao kỷ niệm xa dần bến xưa
Con đường lá đổ chiều mưa
Ngập trong nỗi nhớ như vừa mất nhau.

Mảnh tình thấp thoáng đầu non
Mây bay che khuất lối mòn năm nao
Người đi để lại lao xao
Trong cây, trong cỏ, trong màu hoàng hôn

Ta như chiếc lá cô đơn
Giữa ngàn gió thổi chập chờn bến mơ
Nghe thời gian mọc đôi bờ
Một bờ thương nhớ, một bờ quạnh hiu.

Có khi chẳng biết vì điều
Mà lòng mang nặng những chiều không em
Mắt người xanh thẳm dịu êm
Còn trong ký ức như miền sương giăng.

Cho đi khoảnh khắc dịu dàng
Mà mang theo cả ngỡ ngàng trăm năm
Mai sau tóc phủ âm thầm
Biết ai còn nhớ một lần gặp nhau.

Trời cao mây trắng bạc đầu
Nắng nghiêng qua kẽ lá sầu cuối thu
Tình yêu như giọt sương mù
Mong manh mà vẫn ngàn thu sáng ngời.
Ngày 16/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm