nỗi lòng bụi phấn 1
NỖI LÒNG BỤI PHẤN 1
Chiều nay trở lại sân trường cũ
Mây trắng trôi chầm chậm cuối trời xa
Tiếng trống lẻ loi ngân trong gió
Động một miền thương nhớ đã phôi pha.
Hành lang vắng nắng nghiêng màu cũ
Ghế đá âm thầm giữ bóng năm xưa
Lá me rụng xoay vòng trong gió
Nghe thời gian nhỏ giọt giữa chiều mưa.
Bục giảng ấy bao mùa còn đứng đợi
Bụi phấn nào còn vương giữa không trung
Bao lời giảng theo dòng đời xuôi chảy
Như cánh chim khuất bóng cuối tầng không.
Trang giáo án đã vàng theo tháng tuổi
Nét mực nào thao thức với đêm sâu
Con đò cũ qua sông rồi xa khuất
Bến lặng nhìn sương phủ bạc mái đầu.
Tôi đứng lặng nghe hàng cây kể chuyện
Chuyện một thời gieo hạt giữa nhân gian
Mỗi ánh mắt học trò như sao sớm
Soi lòng người qua mấy độ thu sang.
Chiều bảng lảng khói sương trên mái ngói
Tiếng ve nào còn vọng phía xa xăm
Phượng vẫn đỏ như ngọn lửa ngày ấy
Đốt trong lòng nỗi nhớ suốt trăm năm.
Bầy chim nhỏ cuối trời bay biền biệt
Mang tuổi thơ đi khuất nẻo vô cùng
Chỉ còn lại sân trường trong ký ức
Và hồn tôi neo mãi với dòng sông.
Tôi trở bước giữa mênh mang gió bụi
Nghe đất trời sâu rộng đến vô biên
Một hạt phấn rơi vào miền dĩ vãng
Mà trắng hoài trên vạn nẻo bình yên.
Ngày 19/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|