nỗi lòng bụi phấn 2
NỖI LÒNG BỤI PHẤN 2
Tôi lại bước ngang qua cửa lớp
Ôi! tiếng chuông sao thức cả hồn tôi!
Một giọt nắng vừa chạm vào mái tóc
Mà nghe mùa thương nhớ đã lên môi.
Bục giảng cũ -ôi, bao điều tha thiết!
Bụi phấn bay như những cánh hoa đời
Tôi đã gửi vào nơi này tuổi trẻ
Gửi tiếng mình theo mỗi bước em tôi.
Trang giáo án mở ra bao trời mới
Mỗi dòng thơ là một chuyến đò sang
Tôi đã chở những mùa xanh đến lớp
Mà thời gian cứ vội vã sang ngang.
Ôi những mắt học trò trong veo quá!
Những nụ cười còn mắc ở hành lang!
Tôi đã tưởng đời mình còn rất trẻ
Khi nghe em ríu rít gọi tên thầy.
Có những buổi chiều sân trường đầy gió
Lá me bay như muốn níu chân người
Tôi đứng lại nghe mùa đi rất vội
Mà trong lòng còn trẻ mãi không thôi.
Phượng đỏ quá! Và mùa hè cháy quá!
Tiếng ve ran như xé nát trời xanh
Áo trắng ấy bay qua mùa thi cũ
Để hôm nay thành nỗi nhớ mong manh.
Tôi thương lắm những ngày xưa bụi phấn
Thương bàn tay từng viết những dòng quen
Thương tiếng giảng đã chìm trong năm tháng
Thương một đời theo bục giảng không quên.
Nếu ngày ấy thời gian đừng quá vội
Nếu mùa xuân còn đứng lại sân trường
Tôi sẽ giữ từng ánh nhìn, tiếng nói
Giữ từng màu áo trắng giữa yêu thương.
Nhưng đời sống cứ cuốn người đi mãi
Bến phù du đâu giữ được con đò
Tôi trở lại — sân trường còn đứng đó
Chỉ tóc mình đã bạc giữa mùa thơ.
Một hạt phấn rơi trên bàn giáo án
Nhẹ thôi mà nghe nhói tận tim mình
Bởi có những điều càng xa càng nhớ
Càng đi rồi càng thấy thiết tha hơn.
Tôi vẫn muốn một lần nghe tiếng gọi
Một tiếng “Thầy!” vang động cả trời xanh
Để biết giữa cuộc đời đầy biến động
Có một thời tôi đã sống - và yêu.
Ngày 19/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|